Mỹ chi 955 triệu USD chế tạo 18 vệ tinh theo dõi tên lửa cho lá chắn "Vòm Vàng"
Cập nhật: 1 giờ trước
Pháp duyệt binh mừng Quốc khánh, phô diễn "bộ não số" của lục quân
Nhật Bản hứng chịu đợt thời tiết cực đoan trái chiều đặc biệt nghiêm trọng
VOV.VN - Lực lượng Không gian Mỹ đã trao hợp đồng trị giá tối đa 955 triệu USD cho L3Harris Technologies chế tạo 18 vệ tinh theo dõi tên lửa, nhằm tăng cường năng lực cảm biến cho chương trình phòng thủ tên lửa Vòm Vàng (Golden Dome).
Khác với các vệ tinh cảnh báo sớm truyền thống, các vệ tinh mới được thiết kế để tạo ra dữ liệu theo dõi mục tiêu đạt chất lượng điều khiển hỏa lực đối với tên lửa đạn đạo và vũ khí siêu vượt âm, qua đó tăng cường lớp cảm biến giúp phát hiện sớm và đánh chặn chính xác hơn cho chương trình phòng thủ tên lửa Vòm Vàng.
Chúng sẽ hoạt động trên hai mặt phẳng quỹ đạo và dự kiến sẵn sàng phóng vào cuối năm 2028. Cùng với hợp đồng chế tạo 18 vệ tinh dành cho Sierra Space, chương trình sẽ triển khai tổng cộng 36 vệ tinh trên bốn mặt phẳng quỹ đạo, mở rộng khả năng phát hiện và theo dõi tên lửa liên tục để phục vụ các hệ thống phòng không và phòng thủ tên lửa tích hợp trong tương lai.
L3Harris sẽ chế tạo 18 vệ tinh theo dõi tên lửa sử dụng cảm biến hồng ngoại cho Lực lượng Không gian Mỹ theo hợp đồng trị giá tối đa 955 triệu USD, cung cấp dữ liệu đạt chất lượng điều khiển hỏa lực nhằm theo dõi tên lửa đạn đạo và vũ khí siêu vượt âm có khả năng cơ động.
Sự khác biệt giữa hai biến thể vệ tinh mang ý nghĩa quan trọng về mặt tác chiến. Các cảm biến cảnh báo tên lửa có nhiệm vụ quan sát trên phạm vi rộng, phát hiện tín hiệu hồng ngoại, phân loại mục tiêu và thiết lập đường theo dõi ban đầu. Trong khi đó, các cảm biến phòng thủ tên lửa phải đo đạc vị trí và chuyển động của mục tiêu với độ chính xác đủ cao để hỗ trợ quá trình đánh chặn.
Vì vậy, các vệ tinh của L3Harris không mang tên lửa đánh chặn hay bất kỳ loại vũ khí nào. Sản phẩm quân sự mà chúng cung cấp là tệp dữ liệu theo dõi mục tiêu, bao gồm các ước tính về vị trí, vận tốc, quỹ đạo của mục tiêu cùng mức độ sai số liên quan.
Khái niệm "chất lượng điều khiển hỏa lực" đồng nghĩa với việc dữ liệu phải có độ chính xác, tính kịp thời và tính liên tục đủ cao để hệ thống điều khiển vũ khí tính toán được phương án đánh chặn. Tuy nhiên, Cơ quan Phát triển Không gian (SDA) và L3Harris chưa công bố các thông số kỹ thuật như độ chính xác góc yêu cầu, tần suất cập nhật dữ liệu, khẩu độ cảm biến, dải phổ hoạt động, độ phân giải của mặt phẳng tiêu cự hay số lượng mục tiêu có thể theo dõi đồng thời.
Việc kết hợp dữ liệu quan sát từ các vệ tinh ở những vị trí quỹ đạo khác nhau cho phép thực hiện theo dõi lập thể, sử dụng nhiều đường ngắm độc lập để nâng cao độ chính xác trong việc xác định vị trí ba chiều của mục tiêu.
Điều này đặc biệt quan trọng đối với phương tiện lượn siêu vượt âm, vốn bay ở độ cao thấp hơn so với các phương tiện hồi quyển đạn đạo truyền thống, có khả năng cơ động trong quá trình bay và có thể nằm ngoài tầm quan sát của radar mặt đất với thời gian khá dài trong quá trình đánh chặn.
Các vệ tinh AMDT3 (Accelerated Missile Defense Tranche 3) sẽ hoạt động trong khuôn khổ Kiến trúc Không gian Tác chiến Phân tán, thay vì hình thành một chòm vệ tinh độc lập. Theo các yêu cầu của SDA đối với Tranche 3, các vệ tinh thuộc lớp theo dõi sẽ được trang bị cảm biến hồng ngoại, thiết bị liên lạc quang học, hệ thống thông tin liên lạc băng tần Ka và hệ thống dự phòng điều khiển, theo dõi và truyền lệnh sử dụng băng tần S.
Các liên kết quang học giữa các vệ tinh được thiết kế để truyền dữ liệu cảm biến trực tiếp từ vệ tinh này sang vệ tinh khác mà không cần mọi dữ liệu quan sát đều phải chuyển trước về trạm mặt đất.
Tuy nhiên, khả năng tương thích thực tế với chương trình đánh chặn vũ khí siêu thanh (GPI) trong tương lai, Aegis, THAAD hay hệ thống phòng thủ tầm trung bố trí trên mặt đất (Ground-Based Midcourse Defense - GMD) vẫn sẽ phụ thuộc vào quá trình phát triển giao diện kết nối, thử nghiệm và chứng nhận. Bản thân hợp đồng này không bao gồm việc cung cấp các tên lửa đánh chặn.
Gói thầu mới cũng đánh dấu bước chuyển từ giai đoạn thử nghiệm nguyên mẫu sang triển khai quy mô lớn. Cơ quan Phòng thủ Tên lửa Mỹ dự kiến tiến hành hai năm thử nghiệm trên quỹ đạo nhằm đánh giá khả năng theo dõi mục tiêu cũng như mức độ tích hợp của các vệ tinh với toàn bộ Hệ thống Phòng thủ Tên lửa. Tháng 4/2026, L3Harris cho biết vệ tinh của hãng đã theo dõi thành công một mục tiêu siêu vượt âm thực tế, với độ trễ truyền dữ liệu và độ chính xác của đường theo dõi đáp ứng yêu cầu cho toàn bộ quy trình phòng thủ tên lửa từ đầu đến cuối.
Tuyên bố này cho thấy chương trình đã có lịch sử thử nghiệm đáng chú ý. Tuy nhiên, các thông tin công khai chưa tiết lộ nhiều chi tiết quan trọng như: quỹ đạo bay của mục tiêu thử nghiệm, thời gian vệ tinh duy trì khả năng bám bắt mục tiêu, sai số đo đạc, số lượng cảm biến tham gia theo dõi, việc dữ liệu đạt chất lượng đánh chặn có được truyền tới một hệ thống vũ khí đang hoạt động hay không.
Đối với Mỹ, hợp đồng này có ý nghĩa quan trọng vì hiệu quả của các tên lửa đánh chặn phụ thuộc trực tiếp vào khả năng bao phủ cảm biến và chất lượng dữ liệu theo dõi mục tiêu. Một mục tiêu có khả năng cơ động sẽ khó có thể bị đánh chặn nếu mạng lưới phòng thủ mất dấu mục tiêu trong khoảng thời gian từ khi phát hiện ban đầu cho tới khi radar ở giai đoạn cuối tiếp nhận theo dõi.
Việc bổ sung thêm các mặt phẳng quỹ đạo sẽ tăng xác suất để nhiều cảm biến hồng ngoại cùng quan sát một mục tiêu, tạo thêm các tuyến truyền dữ liệu dự phòng nếu một vệ tinh hoặc đường truyền gặp sự cố và hỗ trợ cả nhiệm vụ phòng thủ tên lửa lãnh thổ Mỹ lẫn phòng thủ khu vực.
Tuy nhiên, Quốc hội Mỹ sẽ cần đánh giá chương trình dựa trên kết quả hoạt động thực tế, thay vì chỉ dựa vào số lượng vệ tinh được bàn giao. Theo báo cáo của Văn phòng Kiểm toán Chính phủ Mỹ (GAO) công bố tháng 1/2026, toàn bộ kiến trúc không gian mà SDA đang xây dựng dự kiến sẽ bao gồm từ 300 đến 500 vệ tinh, tiêu tốn gần 35 tỷ USD đến hết năm tài khóa 2029 và đòi hỏi thay thế các vệ tinh khoảng 5 năm một lần.
GAO cũng chỉ ra rằng SDA đã đánh giá quá cao mức độ sẵn sàng của một số công nghệ, chưa xây dựng được lịch trình tổng thể cho toàn bộ kiến trúc hệ thống và chưa có ước tính đáng tin cậy về tổng chi phí vòng đời của chương trình.
Vì vậy, giá trị của hợp đồng AMDT3 không nằm ở việc 18 vệ tinh có thể tạo nên một "lá chắn tên lửa" hoàn chỉnh, mà ở chỗ chúng được thiết kế để chuyển đổi dữ liệu cảnh báo ban đầu thành các dữ liệu theo dõi mục tiêu liên tục, đạt chất lượng phục vụ đánh chặn.
Hiệu quả cuối cùng của chương trình sẽ phụ thuộc vào nhiều yếu tố, bao gồm: tiến độ phóng vệ tinh đúng kế hoạch, khả năng phối hợp giữa các hệ thống do nhiều nhà thầu khác nhau phát triển, năng lực xử lý dữ liệu tại các trạm mặt đất, độ trễ của mạng truyền thông và khả năng kết nối thành công với các hệ thống tên lửa đánh chặn đang được đưa vào trực chiến. Trong bối cảnh tên lửa siêu vượt âm và tên lửa đạn đạo ngày càng trở thành thách thức lớn đối với các hệ thống phòng thủ truyền thống, hợp đồng AMDT3 cho thấy Mỹ đang ưu tiên đầu tư vào lớp cảm biến trên không gian nhằm rút ngắn thời gian phát hiện, duy trì theo dõi mục tiêu liên tục và nâng cao xác suất đánh chặn trong tương lai.
Từ khóa: Vòm vàng, Mỹ, Vòm Vàng, Golden Dome, L3Harris, Lực lượng Không gian Mỹ, SDA, vệ tinh quân sự, tên lửa siêu vượt âm, phòng thủ tên lửa, AMDT3, HBTSS, cảm biến hồng ngoại, vệ tinh hồng ngoại, Space Force, phòng thủ không gian.
Thể loại: Thế giới
Tác giả: kiều anh/vov.vn
Nguồn tin: VOVVN