Tri ân những người “giữ lửa” sau chiến tranh
Cập nhật: 51 phút trước
AI có thể vẽ tranh trong vài phút nhưng không thể tạo ra bản sắc văn hóa
Cho thôi việc nhân viên mầm non ở Đồng Nai giấu sữa của trẻ mang về nghi đem bán
VOV.VN - Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng vẫn có những người phụ nữ lặng lẽ dành cả tuổi xuân để chăm sóc người chồng mang thương tật rất nặng, ở vậy nuôi con sau ngày chồng hy sinh hay tiếp nối truyền thống cách mạng bằng những việc làm bình dị.
Nhắc đến chồng, bà Phạm Mỹ Lan, vợ thương binh hạng 1/4 Lê Văn Miền, không kể nhiều về những vất vả suốt hơn 40 năm đồng hành cùng người lính mang thương tật đặc biệt nặng, mà nhớ nhất là sự tử tế và nghị lực của ông.
Ngày chuẩn bị đám cưới, dù mất sức lao động tới 91%, việc đi lại vô cùng khó khăn, ông vẫn chống dụng cụ hỗ trợ, tranh thủ lúc sáng sớm và chiều mát đi khắp khu điều dưỡng thương binh để tự tay mời đồng đội đến chung vui.
Có lần đến thăm, bà bắt gặp ông vừa trở về, chiếc áo ướt đẫm mồ hôi sau quãng đường vất vả. Hình ảnh ấy khiến bà càng thêm trân trọng người lính đã vượt lên thương tật để vun vén cho hạnh phúc của mình.
Đám cưới năm ấy chỉ có trà và bánh kẹo, nhưng chan chứa nghĩa tình. Đến khi bà sinh con, người thương binh vẫn cố gắng tìm lá sả, lá bưởi nấu nước xông cho vợ, tự tay giặt quần áo và từng chiếc tã của con trong khả năng của mình.
Với bà Lan, chính sự sẻ chia bình dị ấy đã trở thành nền tảng để hai vợ chồng cùng đi qua hơn bốn thập kỷ gắn bó. Bà kể với niềm tự hào về người chồng thương binh hạng nặng. "Chính những chi tiết nhỏ như vậy, đối với người chồng thương binh tàn nhưng không phế như anh, đó là động lực lớn cho tôi giữ lửa hạnh phúc gia đình và chăm sóc được cho anh suốt hơn 40 năm qua", bà Lan chia sẻ.
Cũng là vợ của một thương binh hạng 2/4, bà Trần Thị Thanh Thủy, ngụphường Bình Thạnhhiểu hơn ai hết những cơn đau hành hạ người lính sau chiến tranh. Những ngày đầu lập gia đình là chuỗi ngày bà Thủy cùng chồng làthương binh Trần Văn Lờitập làm quen với chiếc chân giả. Mỗi lần trái gió trở trời, phần chân bị thương đau nhức, co giật, bà chỉ biết ở bên cạnh động viên, chăm sóc. Sau này, chồng bà học nghề làm dây nịt da, có công việc ổn định, trở thành tấm gương để ba người con noi theo.
"Anh rất thông minh, học gì cũng nhanh. Có nghề rồi, anh trở thành nguồn lực lớn nhất của gia đình, luôn lo toan, hỗ trợ vợ con. Đến giờ, tôi thấy mình may mắn vì có một người chồng luôn vươn lên trong mọi hoàn cảnh, luôn giúp đỡ vợ", bà Thủy kể.
Còn với bà Nguyễn Thị Thuận (83 tuổi), vợ liệt sĩ Hoàng Văn Khế, đó là lời hứa được gìn giữ suốt hơn nửa thế kỷ.
Năm 1970, trước khi lên đường làm nhiệm vụ, chồng bà dặn vợ ở nhà chăm lo cho các con, giữ vững niềm tin và luôn son sắt với Đảng, phải giữ vững 2 chữ đảng viên. Bốn năm sau, ông hy sinh. Đến nay, hài cốt của người liệt sĩ vẫn chưa được tìm thấy.
Không đi thêm bước nữa, bà Thuận một mình nuôi hai con trưởng thành, thành công và cũng là đảng viên, tích cực đóng góp trong cơ quan, đơn vị, các cháu cũng là sinh viên những trường đại học uy tín. Với bà Thuận, sống trọn vẹn với những điều chồng căn dặn cũng là cách để người đã khuất vẫn hiện diện trong cuộc sống hôm nay.
"Từ lúc chồng hy sinh là tôi 26 tuổi, đến nay đã 83 tuổi và 64 tuổi Đảng. Trước khi bước vào Đảng thì mình thề là hy sinh với Đảng tận hơi thở cuối cùng. Còn bây giờ già rồi thì giữ gìn nề nếp gia phong, nuôi con lớn khôn, xây dựng gia đình ấm no hạnh phúc", bà Thuận nói.
Còn bà Vũ Thị Kiều Hương, ngụphường Chợ Lớn, vợ thương binh 2/4 Hoàng Văn Khánh, sinh ra trong gia đình có cha mẹ đều tham gia cách mạng, mẹ là cán bộ tiền khởi nghĩa với 75 năm tuổi Đảng. Bà Hương chọn cách tiếp nối những giá trị mà các thế hệ đi trước đã gây dựng.
Sau khi nghỉ hưu, bà Hương luôn miệt mài với công tác Hội phụ nữ, vận động làm nón len gửi trẻ em vùng cao, trao học bổng cho học sinh khó khăn, chăm lo phụ nữ có hoàn cảnh khó khăn và góp sức xây dựng những tuyến hẻm xanh, sạch, đẹp. Với bà, đó là cách để ngọn lửa nghĩa tình và truyền thống cách mạng tiếp tục được trao truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
"Tôi cũng muốn sống có ích trong tuổi về hưu. Tôi nghe lời má nên tham gia từ đó đến nay. Một mình tôi làm không được, mình vận động chị em trong khu phố. Có nhiều chị em tốt lắm, mình tích cực, làm cho người ta tin tưởng thì mọi người ủng hộ nhiều chương trình lắm", bà Hương cho hay.
Theo Phó Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí MinhVăn Thị Bạch Tuyết, có những hy sinh không được ghi bằng huân chương hay đo đếm bằng thời gian, nhưng vô cùng lớn lao và cao quý. Đó là sự thủy chung, tình yêu thương và nghị lực của những người phụ nữ đã dành cả tuổi xuân để chăm sóc thương binh, nuôi con sau ngày chồng hy sinh hay tiếp nối truyền thống cách mạng.
Những “người giữ lửa” ấy không chỉ gìn giữ hạnh phúc của mỗi gia đình, mà còn góp phần bồi đắp truyền thống nghĩa tình của Thành phố Hồ Chí Minh. Vì thế, công tác “Đền ơn đáp nghĩa” cần tiếp tục được thực hiện bằng những hành động cụ thể, thiết thực và bền vững.
Chương trình họp mặt Mẹ Việt Nam Anh hùng, vợ liệt sĩ, vợ thương binh nặng, thương binh đặc biệt nặng với chủ đề “Tri ân người giữ lửa” do Bộ Tư lệnh TP.HCM phối hợp Hội Liên hiệp Phụ nữ Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026).
168 đại biểu là vợ thương binh nặng, thương binh đặc biệt nặng tiêu biểu tham dự, đại diện cho 570 người vợ thương binh nặng, thương binh đặc biệt nặng đang sinh sống trên địa bàn Thành phố Hồ Chí Minh.
Từ khóa: chiến tranh, thương binh,Bộ Tư lệnh ,chiến tranh,người lính,tri ân,hy sinh,cách mạng, Bộ Tư lệnh Thành phố Hồ Chí Minh, truyền thống cách mạng
Thể loại: Xã hội
Tác giả: kim dung/vov-tp.hcm
Nguồn tin: VOVVN