Niềm vui dịp Quốc khánh: Tôi là một phần của TP.HCM

Cập nhật: 20 phút trước

VOV.VN - Rời quê đến TP.HCM để học tập, tìm việc với mong muốn có thu nhập tốt hơn, những người lao động nhập cư mang theo những kỳ vọng khác nhau. Sau nhiều năm mưu sinh, thành phố với họ không chỉ là nơi kiếm sống mà còn là nơi có công việc, gia đình, bạn bè và những năm tháng tuổi trẻ.

Những người chọn ở lại

Ngày đầu tiên đặt chân đến TP.HCM, Phạm Văn Phú mới 18 tuổi, nhớ nhất cái nóng cùng mùi khói xe, bụi đường phả vào mặt khi vừa bước xuống xe đò. Chàng trai quê Bình Định (nay là tỉnh Gia Lai) khi đó chưa biết mình sẽ ở lại thành phố bao lâu.

Phú rời quê năm 2017 vào TP.HCM học cao đẳng. Phú chỉ nghĩ đơn giản: còn trẻ thì cứ đi, cứ học, cứ trải nghiệm. TP.HCM trong cảm nhận của Phú vừa lạ vừa đông, mọi thứ đều khác quê nhà.

Công việc đầu tiên của Phú trong giai đoạn đang đi học là phụ việc tại một xưởng gia công cơ khí nhỏ. May mắn, anh gặp một người chủ tốt bụng và những người đồng nghiệp sẵn sàng chỉ dẫn. Với một cậu trai lần đầu sống xa nhà, những sự giúp đỡ ấy khiến thành phố bớt xa lạ.

Sau 9 năm, hiện Phú đã có công việc trong lĩnh vực công nghệ thông tin, có những mối quan hệ chất lượng và một cuộc sống đủ ổn định để tự lo cho mình.

Phú cho biết, có lúc từng nghĩ đến chuyện rời thành phố, nhất là trong thời gian dịch COVID-19, khi công việc và thu nhập đều khó khăn. Nhưng những người hàng xóm vốn không quá thân thiết lại là người hỏi han, giúp đỡ Phú vượt qua nghịch cảnh. Điều đó khiến Phú ở lại gắn bó với TP.HCM đến nay.

"Nếu được nói một lời với TP.HCM trong dịp ngày Quốc khánh thì em nói cảm ơn. Chấp nhận TP có thể nóng, đông, ồn và đôi lúc rất áp lực. Nhưng nếu mình chịu khó ở lại, chịu khó làm việc và mở lòng với con người nơi đây thì thành phố cũng cho mình rất nhiều thứ", Phạm Văn Phú nói.

Với Lê Thị Thúy Kiều, quyết định rời quê vào TP.HCM đến từ một lý do rất thực tế: tìm kiếm công việc. Lúc đó, quê Kiều ít cơ hội việc làm. Muốn có thu nhập để ổn định cuộc sống, chị chọn TP.HCM.

Năm 2010, Kiều vào thành phố làm công nhân tại Khu công nghệ cao TP.HCM, với mức lương ban đầu chỉ hơn 3 triệu đồng/tháng. Hơn 10 năm sau, Kiều đã đổi công việc 3 lần, có gia đình và hai con. Thu nhập tốt hơn trước nhưng gia đình Kiều vẫn ở nhà trọ.

Khi dịch bệnh COVID-19 hoành hành, hai vợ chồng thất nghiệp, gia đình phải tạm về quê. Tuy nhiên, cuộc sống ở quê cũng không dễ dàng; không có việc làm ổn định, thu nhập không đủ trang trải nên hết dịch, vợ chồng chị lại quay vào TP.HCM. Lúc này, chị nhìn rõ hơn giá trị của thành phố: có việc làm, trường học cho con và những điều kiện mà gia đình đang cần.

Công việc hiện tại của chị Kiều là lắp ráp linh kiện điện tử. Dù chỉ đảm nhận một công đoạn nhỏ, nhưng theo chị Kiều, mỗi người lao động đều góp phần vào sự vận hành chung của nhà máy, góp phần vào sự phát triển của thành phố.

"Em rất mong là TP.HCM sẽ là quê hương thứ hai của em, để em có thể gắn bó lâu dài ở đây hơn. Em muốn con của em sẽ được lớn lên và học hành ở TP để tiếp nhận được môi trường giáo dục tốt nhất, có thể được khám bệnh, chữa bệnh bởi một nền y tế tiên tiến. Và em mong muốn là sẽ có thể trụ vững được ở đây",Thúy Kiều nói.

Khi thành phố thành quê hương thứ hai

Nguyễn Thị Cẩm Vân, 28 tuổi, nhân viên tài chính, đã sống ở TP.HCM gần 10 năm. Những lúc công việc bế tắc, cuộc sống khó khăn, quê hương Quảng Ngãi vẫn là nơi cô gái trẻ nghĩ đến đầu tiên, bởi ở đó có cha mẹ và người thân.

Nhưng điều giữ Vân ở lại TP.HCM là những mối quan hệ và cảm giác được sống theo lựa chọn của mình. Cô có thể tìm công việc phù hợp, gặp gỡ những người mới, học hỏi và phát triển trong lĩnh vực tài chính - đầu tư.

Vân không xem TP.HCM đơn thuần là nơi kiếm sống. Công việc cho cô cơ hội giúp khách hàng hiểu hơn về kinh tế, lạm phát và quản lý tài chính. Việc làm, đóng thuế và những giá trị tạo ra từ công việc, theo cô, đều là những đóng góp nhỏ cho thành phố.

"TP.HCM trong em là những điều đã giữ em lại và lo được cho cuộc sống của mình. Đó là con người, kỷ niệm, cách mình vượt qua khó khăn. Ở đây có tình người ấm áp, mọi người quan tâm nhau. Em vẫn muốn tiếp tục đồng hành cùng thành phố để thấy được nhiều khía cạnh hơn nữa", Cẩm Vân cho hay.

Còn chị Đôn Hóa (41 tuổi), quê Phú Yên, vào TP.HCM đã 21 năm nay. Từ một cô sinh viên chân ướt chân ráo đến thành phố, nay chị làkỹ sư thiết kế trong lĩnh vực xây dựng, công việc gắn với những bản vẽ và các công trình như trường học, nhà ở… TP.HCM đã là một phần quê hương của chị.

Công việc có những lúc quá tải, deadline liên tục khiến chị cũng từng muốn bỏ hết về quê. Nhưng rồi nghỉ một đêm, hôm sau chị lại tiếp tục.

Điều chị Hóa thích ở TP.HCM là cách sống thoải mái, thích sự hào sảng của người miền Nam. Ở đây, chị tìm thấy niềm vui khi những ngôi nhà, công trình mình góp công thiết kế được hoàn thành và nhìn thấy người khác có một không gian sống khang trang. Chị biết phần việc của mình nhỏ bé, nhưng muốn góp một phần trong những đổi thay bộ mặt của thành phố.

Dịp nghỉ lễ Quốc khánh 2/9 năm nay, có người đưa gia đình về thăm quê, có người chọn ở lại để tận hưởng những con đường vắng và một TP.HCM yên ắng hơn thường ngày. Mỗi người một lựa chọn, nhưng sau nhiều năm, thành phố này đã có một vị trí riêng trong cuộc sống của họ. Đây là nơi họ đang viết tiếp những hoài bão và ước mơ của thời tuổi trẻ.

Từ khóa: TP.HCM, lao động nhập cư, người lao động,Phạm Văn Phú,Lê Thị Thúy Kiều,niềm vui dịp quốc khánh,năm tháng tuổi trẻ,TP. HCM,quê hương thứ hai

Thể loại: Xã hội

Tác giả: kim dung - ctv việt trinh/vov-tp.hcm

Nguồn tin: VOVVN

Bình luận






Đăng nhập trước khi gửi bình luận Đăng nhập