Lưu giữ những câu chuyện về Bác cho thế hệ mai sau

Cập nhật: 5 giờ trước

VOV.VN - Có những cuộc gặp gỡ đã lùi xa vào quá khứ, nhưng dư âm của nó lại hóa thành dòng chảy vĩnh cửu nuôi dưỡng tâm hồn của cả một vùng quê. Tại mảnh đất Kim Liên (Nghệ An) linh thiêng, những nhân chứng lịch sử ở tuổi xưa nay hiếm vẫn đang ngày ngày lưu giữ những kỷ niệm về Bác Hồ.

Nắng chiều nhuộm vàng những mái ngói rêu phong tại làng Sen, nơi thời gian dường như ngưng đọng dưới bóng mát của cây đa lịch sử. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, dòng đời cứ thế trôi, những đứa trẻ reo hò đón Bác năm nào giờ tóc đã bạc như mây trắng.

Họ là gạch nối cuối cùng của lịch sử, những người may mắn được gặp Bác trong những lần Người về thăm quê và trong ký ức của họ thanh âm ấm áp, đậm đà giọng quê xứ Nghệ của Bác luôn được khắc ghi và gìn giữ.

Cụ bà Nguyễn Thị Lan năm nay đã bước sang tuổi ngoài chín mươi, đôi mắt đã mờ theo năm tháng, nhưng khi nhắc về những ngày mùa hè năm 1957, được gặp Bác trong lần đầu tiên Người về thăm quê sau quãng thời gian bôn ba tìm đường cứu nước, giành độc lập tự do cho dân tộc.

Cụ vẫn nhớ như in hình ảnh vị lãnh tụ vĩ đại trong bộ quần áo sờn vai, đứng trò chuyện thân tình với người dân dưới gốc đa làng.

"Năm 1957, về quê lần đầu,Bác phát kẹo ở sân vận động, lúc đó sân vận động chật cứng người. Bác mặc bộ quần áo bà ba, giản dị. Năm 1961,về lần thứ hai, Bác mặc bộ quần áo kaki đơn giản", cụLan còn nhớ.

Còn với ông Vương Hoàng Minh lại chọn một cách khác để níu giữ thời gian, kỷ niệm với Bác. Ông gửi gắm những lời răn dạy của Bác vào từng trang sổ tay. Dù hôm nay, do tuổi cao sức yếu, khả năng nghe đã giảm sút, phải nhờ vào chiếc máy trợ thính để nghe thanh âm cuộc sống, nhưng chỉ cần ai đó hỏi về Bác, giọng ông lại run lên, nghẹn ngào vì xúc động.

"Khi đón Bác, mọi ngườingồi theo kiểu học sinh, tôi ngồi phía trước. Bác Hồ ra nói chuyệnchỉ có cái bục đơn giản có trải khăn bằng vải trắng. Câu đầu tiên là Bác nói: “Thưa đồng bào, tôi là một người con quê nhà, đã xa cách quê hương 50 năm”. Tất cả các loại sách vở từ khi tôi biết chép, tôi để lại cho các cháu để các cháu tự học", ông Minh bồi hồi nhớ lại.

Quy luật của tạo hóa vốn dĩ rất khắc nghiệt, thời gian rồi sẽ mang những nhân chứng cuối cùng này đi xa. Thế nhưng, trên mảnh đất Kim Liên linh thiêng, có những điều sẽ không bao giờ mất đi. Đó là nét chữ nắn nót trong cuốn sổ tay cũ kỹ, là câu nói nằm lòng suốt đời người, hay giọt nước mắt bồi hồi mỗi bận nhắc đến hai tiếng "Bác Hồ". Chính tình yêu nguyên sơ, giản dị ấy đã dệt nên một tượng đài bất tử, để hình bóng Người mãi mãi hiện hữu, gần gũi và chưa bao giờ rời xa quê hương.

Mỗi hiện vật, hình ảnh về Bác là mộtcâu chuyện lịch sử sống động, sâu sắc, để lớp lớp người Việt Nam sau này được đọc, được nghe, được xem, để thấu hiểu, học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Người.

Chị Phan Thị Quý, Trưởng phòng Sưu tầm, Kiểm kê, Bảo quản và Trưng bày, Khu Di tích Kim Liên cho biết: "Công việc nàycần sự tỉ mỉ, cẩn trọng đểgìn giữ những kỷ vật cho nguyên gốc, thể hiệnsự tôn kính đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh và những người thân trong gia đình. Trong quả trình làm việc phải tôn tạo để cố gắng là giữ nguyên được hiện trạng giống như ngày xưa".

Phía sau không gian giản dị, bình yên nơi làng Sen quê Bác, có những người âm thầm gìn giữ từng mái nhà, từng kỷ vật để ký ức về Bác luôn được lưu giữ nguyên vẹn cùng thời gian. Hơn ai hết, những người con làng Sen hôm nay hiểu những giá trị to lớn mà Bác để lại cho muôn đời, để trân trọng, gìn giữ và lan tỏa đến lớp lớp thế hệ mai sau.

Từ khóa: Bác, nhân chứng lịch sử, kỷ niệm về Bác Hồ,Kim Liên,lưu giữ

Thể loại: Nội chính

Tác giả: trần sỹ đức-ctv quốc bảo/vov1

Nguồn tin: VOVVN

Bình luận






Đăng nhập trước khi gửi bình luận Đăng nhập