VOV.VN - Giữa cái nắng gay gắt cuối tháng 5, nhiều nữ lao động tự do vẫn cặm cụi mưu sinh tại công trường Vành đai 2,5 đoạn Nguyễn Trãi - Đầm Hồng, phường Khương Đình (Hà Nội). Từ những đống đổ nát sau giải phóng mặt bằng, họ nhặt nhạnh sắt vụn, phế liệu để kiếm tiền trang trải cuộc sống nơi Thủ đô.
Dưới cái nắng như đổ lửa của những ngày cuối tháng 5, đoạn đường Vành đai 2,5 từ Nguyễn Trãi đến Đầm Hồng, phường Khương Đình như một đại công trường ngổn ngang.Nơi đây cũng là chỗ mưu sinh hiệu quả hơn những ngày thường của những lao động nữ tự do.Họ đến từ các tỉnh miền núi, trung du phía Bắc như Tuyên Quang, Phú Thọ, Yên Bái, Nam Định… nhiều năm nay bám trụ ở Hà Nội bằng nghề nhặt ve chai, thu gom phế liệu.Khi thành phố đồng loạt triển khai các dự án trọng điểm, những khu giải phóng mặt bằng bỗng trở thành nơi giúp họ có thêm thu nhập, thậm chí có ngày kiếm được cả triệu đồng. Trong tay chiếc búa, bao tải, cái xe đạp cũ, họ say sưa "mót tiền" từ những đống đổ nát.Giữa trưa nắng gắt, chị Thu (quê Tuyên Quang) cặm cụi đập bê tông, nhặt sắt vụn tại khu giải phóng mặt bằng đường Vành đai 2,5.Chị Thu cho biết, từ khi nhiều dự án triển khai, công việc thu gom phế liệu ổn định hơn, thu nhập mỗi ngày khoảng 1 triệu đồng, giúp chị có tiền gửi về quê nuôi con ăn học.Chị Trần Thị Hạnh (quê Ninh Bình) cặm cụi phân loại dây điện cũ vừa nhặt được. Xuống Hà Nội hơn 15 năm, chị từng làm nhiều nghề để mưu sinh.Theo chị Hạnh, các công trình giải phóng mặt bằng giúp nhiều lao động nghèo có thêm việc làm, thu nhập ổn định giữa thành phố đắt đỏ. “Nếu không có những việc này, nhiều người chắc phải về quê vì tiền trọ, tiền ăn ở Hà Nội quá tốn kém”, chị nói.Chị Lê Thị Hồng (Tuyên Quang) cho biết xuống Hà Nội gần 10 năm nay, từng làm phụ hồ rồi chuyển sang thu gom phế liệu vì tuổi tác không còn phù hợp với công việc nặng. Những ngày gần đây, chị thường mang theo chiếc cưa sắt mini chạy pin để cắt các đầu thép thừa ra từ cột bê tông sau phá dỡ. “Mỗi cân sắt giờ bán được giá nên chịu khó nhặt nhạnh cũng kiếm được kha khá. Có hôm một mình tôi gom được gần tạ sắt vụn”.Cách khu phá dỡ không xa, chị Đặng Thị Lý (quê Nam Định) dùng cưa sắt thủ công để cắt những mẫu sắt thừa ra từ khối bê tông.Theo chị Lý, điều đáng lo nhất không phải sự vất vả mà là nguy hiểm luôn rình rập tại các công trình phá dỡ. “Có người bị đinh đâm chân, bê tông rơi trúng tay nhưng phải cố làm vì nghỉ là không có tiền”, chị Lý nói.Giữa cái nắng gay gắt như đổ lửa của Hà Nội, những nữ lao động tự do vẫn miệt mài bới tìm sắt vụn, phế liệu từ các đống đổ nát tại khu giải phóng mặt bằng đường Vành đai 2,5.Những bao phế liệu cũ kỹ được chất cao lỉnh kỉnh phía sau chiếc xe máy cà tàng đã bạc màu theo năm tháng. Từ sắt vụn, nhựa, dây điện đến những mảnh nhôm cũ, tất cả được buộc chằng chịt trên yên xe để đem đến điểm thu mua phế liệu bán.Thành phố đang thay da đổi thịt từng ngày bằng những tuyến đường mới, những khu đô thị hiện đại. Và sau những công trình ấy, những người phụ nữ lặng lẽ “mót tiền” từ đống đổ nát, nhọc nhằn gom nhặt từng thanh sắt, mẩu nhựa để đổi lấy cuộc sống mưu sinh giữa Thủ đô.
Từ khóa: lao động tự do, Vành đai 2,5, giải phóng mặt bằng, lao động tự do, mưu sinh Thủ đô, nữ lao động, nhặt phế liệu, nắng nóng Hà Nội, công trường Hà Nộ